Barcelona từng chứng kiến không ít tài năng trẻ đến rồi đi, nhưng khi một người từng khoác áo Blaugrana so sánh một ngôi sao đang lên với Neymar, người hâm mộ không thể không chú ý.
Cựu tiền vệ Unai Hernandez, hiện đang thi đấu cho Al-Ittihad ở Saudi Arabia, đã thẳng thắn bày tỏ cảm xúc về tài năng trẻ của Barcelona, Lamine Yamal.
Yamal đã nhanh chóng thu hút sự chú ý của thế giới bóng đá nhờ kỹ thuật đi bóng mê hoặc và bản năng chơi bóng tự nhiên. Nhưng theo Unai, điều khiến Yamal đặc biệt còn vượt xa những gì người ta thấy.
“Cậu ấy đại diện cho một thế hệ bóng đá mới. Rất giống Neymar, đặc biệt là ở các tình huống một đối một, cực kỳ nguy hiểm.
Cách Yamal dứt điểm cũng rất xuất sắc. Cậu ấy thực sự tận hưởng bóng đá, và điều đó quan trọng nhất – nó khiến cả khán giả cũng thấy hứng thú khi xem.”
Barça DNA, sự nghiệp rẽ hướng
Dù tình cảm dành cho Barça là điều không cần bàn cãi, Hernandez đã chọn một con đường khác. Giờ đây thi đấu ở Saudi Arabia, tiền vệ này đang viết câu chuyện sự nghiệp riêng, xa ánh đèn Camp Nou nhưng vẫn mang theo những giá trị từ La Masia.
Khi được hỏi về thần tượng của mình, câu trả lời của anh cho thấy máu Barça chảy trong huyết quản.
“Iniesta. Tôi là fan Barça từ nhỏ, luôn theo dõi anh ấy rất sát. Cũng như Xavi, Busquets, Messi, và các cầu thủ thi đấu ở vị trí giống tôi.”
Đến lúc phải đưa ra quyết định khó khăn về tương lai, Hernandez không ngần ngại.

“Tôi cảm thấy mình cần một bước tiến mới vì khi đó chỉ đang chơi cho đội B. Tôi có cảm giác đội một sẽ không cần mình.
Tôi phải tìm lối đi khác, và đó chính là điều đã xảy ra. Khi Al-Ittihad gửi đề nghị, tôi không chần chừ. Đó là quyết định đúng và tôi hiện rất hài lòng.”
Không tiếc nuối, chỉ là góc nhìn khác
Dù rời CLB trong khi một số đồng đội vươn lên đội một, Hernandez không mang chút ghen tị nào. Ngược lại, anh tự hào vì họ và xem đó là một phần của hành trình không thể đoán trước trong bóng đá.
“Tôi thực sự mừng cho họ. Họ là những người tôi từng sát cánh trong phòng thay đồ – Lamine, Cubarsí, Casadó, Bernal, Gerard Martin…
Họ có cơ hội được ra sân và trở nên quan trọng với đội một. Còn những người như tôi, phải chọn lối đi khác. Như tôi vẫn nói, bóng đá không chỉ tồn tại ở Barcelona.”
Khi được hỏi liệu có mơ trở lại Barça hay không, Unai một lần nữa thể hiện cái nhìn thực tế.
“Không, đó không phải là ám ảnh. Tôi biết mọi chuyện đều có thời điểm. Tôi mới đôi mươi, mà cầu thủ giờ có thể chơi đến 35, 40 tuổi. Luôn còn thời gian để quay về.”
Và nếu được chọn một người từ La Masia để đưa sang Al-Ittihad? “Toni Fernandez.”