Lọt vào đội một Barcelona đã là một kỳ tích, nhưng duy trì được sự nghiệp ở đó mới là điều thực sự khó.
Các HLV rồi cũng sẽ thay đổi, nhưng những cầu thủ giỏi nhất là những người khiến mình không thể bị thay thế, bất kể ai đang cầm quân.
Pedri và Frenkie de Jong là hai cái tên đã chứng minh được điều đó. Trong cả những thời điểm thuận lợi lẫn khó khăn, họ luôn là nguồn cảm hứng tích cực trên sân cỏ. Pedri ra mắt dưới thời Ronald Koeman và từ đó đến nay vẫn luôn là viên ngọc quý của đội bóng.

Sự nghiệp của Frenkie càng ấn tượng hơn khi anh đã trải qua năm đời HLV tại Barcelona mà vẫn là trụ cột không thể thiếu. Dưới thời Hansi Flick, câu hỏi đặt ra là liệu anh có tiếp tục duy trì được vị thế ấy hay không. Ở thời điểm hiện tại, vị trí kép trục giữa sân dường như là của anh và Pedri – và họ sẽ phải giữ nó thật chặt.
Chơi ở hàng công dưới thời Flick là điều khá thuận lợi. Trong sơ đồ 4-2-3-1, ông thường sử dụng một cầu thủ tấn công thứ tư đá ngay sau trung phong.
Điều này đồng nghĩa với việc những cái tên như Raphinha, Lamine Yamal, Robert Lewandowski, Marcus Rashford, Dani Olmo và Ferran Torres sẽ xoay vòng ở bốn vị trí tấn công. Không ai muốn là tiền vệ đứng ngoài cuộc chơi này.
Và chính vì vậy, mùa giải này sẽ là thử thách cực kỳ lớn với Gavi, Fermín López và Marc Casadó.

Từ những gì đã thấy mùa trước, Gavi và Marc Casadó sẽ phải cạnh tranh với Marc Bernal, thậm chí có thể là cả Eric Garcia trong trật tự ưu tiên ở tuyến giữa. Nhưng sẽ rất khó để vượt mặt Pedri và Frenkie de Jong.
Fermín López thì phải cạnh tranh trực tiếp với các cầu thủ tấn công để giành lấy một vị trí ở tuyến trên.
Dù được Flick đánh giá cao, nhưng hiện tại có vẻ họ không phải là lựa chọn hàng đầu – thậm chí còn không chắc nằm trong nhóm ưu tiên thứ hai.
Điều đó đặt ra câu hỏi: liệu việc tiếp tục gắn bó với Barcelona có còn là lựa chọn tốt nhất cho những tiền vệ này?

Chúng ta không biết Flick đã nói gì với từng cầu thủ. Theo tất cả những gì được biết, nội bộ vẫn êm đẹp. Ai cũng muốn ở lại và đặt cược vào chính mình để giành lấy thời gian thi đấu dựa trên thực lực.
Nhưng phép toán về số phút thi đấu sẽ rất khắc nghiệt.
Rủi ro chấn thương cũng có thể ảnh hưởng, buộc Flick phải đưa ra những quyết định khó khăn.
Chiều sâu đội hình là một lợi thế, một “vấn đề dễ chịu” mà đội bóng nào cũng mong có. Nhưng ở đây, chúng ta không còn nói đến những cầu thủ vừa mới được đôn lên từ học viện. Gavi và Fermín đã là những cái tên lớn. Casadó cũng đang ở giai đoạn bản lề trong sự nghiệp. Họ là những tài năng hàng đầu và đã có màn thể hiện xứng đáng.

Chẳng ai dám chắc Flick sẽ xoay tua đội hình ra sao trong giai đoạn đầu mùa.
Chơi bóng với tâm thế cần chứng minh bản thân là điều tích cực – miễn là nó không biến thành sự tuyệt vọng.
Sẽ rất đáng xem các cầu thủ phản ứng thế nào trong hoàn cảnh này, và Flick sẽ đánh giá ra sao, quản lý kỳ vọng thế nào để phục vụ cho lợi ích chung.
Chiến thắng sẽ đem lại thời gian và sự kiên nhẫn. Một lối thoát đẹp – nếu nó phát huy tác dụng.
Có thể đó cũng chính là điều mà Flick đang hướng đến.